Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2018

Tôi ly hôn chồng ngoại tình chứ không để tim mình chết dần

Tôi yêu trọn vẹn, xứng đáng với tình yêu trọn vẹn. Tôi rất trọng người bắt buộc bắt buộc người phải trọng tôi. Ly hôn không hề là chết.

Tôi quen anh như một định mệnh. Yêu, đắn đo đa dạng vật dụng nhưng cuối cùng vẫn là yêu, ngay thẳng, ko toan tính. Chúng tôi kết hôn lúc anh bắt đầu đi học nhiều năm kinh nghiệm. Ngày cưới thiếu thốn, khó khăn biết bao nhiêu. Mọi bắt đầu từ hai bàn tay trắng. Tôi không dám nhận là nuôi anh ăn học, nhưng những văn bằng, chứng chỉ mà anh mang hôm nay đều thấm mồ hôi và cả nước mắt của tôi. Tôi chưa bao giờ đòi hỏi anh điều gì ngoại trừ 1 đề nghị lúc yêu và lúc cưới: "Tình yêu mang thể không kéo dài mãi mãi, tới lúc nào đó ta sở hữu thể hết yêu nhau, anh mang thể sẽ yêu ai đó, chán ghét em. Nếu sở hữu ngày ấy, chỉ cần anh kể mang em một câu, ta sẽ chia tay, bình yên và tôn trọng. Em tuyệt đối không níu kéo, trách hờn. Chỉ xin một điều đừng lừa dối nhau". Yêu cầu duy nhất đó anh ko làm cho được.

Tôi tổn thương nhiều lắm, ko phải chỉ đôi lần. Tình yêu còn đấy nhưng lòng tin đã sụp đổ. Ba lần bảy lượt tôi bỏ qua lòng tự trọng, nguyên tắc sống để giữ cuộc hôn nhân ấy, giữ tình yêu cho tôi, giữ gia đình cho con. Sau toàn bộ, loại tôi nhận được là 1 trái đắng, ko hơn, ko kém. Cách mà chúng tôi chia tay nhau cũng chẳng thể tồi tệ hơn. Mẹ anh đặt điều kể xấu tôi sở hữu bà con, làng xóm. Bố mẹ anh ở Bắc, chúng tôi sống trong Nam. Ông bà vào Nam lúc chúng tôi mang chuyện. Anh và gia đình anh tính toán tài sản có mẹ con tôi. Cách hành xử của anh lúc tôi nhờ đưa con đi khám bệnh..., những điều đấy tôi xin bơ đi cho tâm hồn thanh sạch.

Nhìn lại 5 năm bên nhau, anh cho tôi các gì? Tôi khiến gì cho anh? Chỉ buộc phải anh nhìn bằng đôi mắt của con người nhìn đồng dòng thôi. Còn tôi yêu anh không tính toán. Đã yêu tận tình, hết sức, trọn vẹn. Tôi khiến vợ đã tròn vai; làm dâu đủ lễ, nghĩa. Đối có bạn bè, đồng nghiệp của anh đủ trọng, đủ kính. Vì tình yêu, vì bản thân, vì gia đình, vì con, vì là phận đàn bà (như người ta vẫn nói) tôi đã nhẫn nhịn, bỏ qua những lầm lỡ của anh; cho anh, cho con và cho cả chính tôi cơ hội ko phải một, hai lần. Những tật xấu của anh khiến cho tôi đau khổ, dằn vặt 1 mình, không dám đề cập có ai dù là gia đình, bạn bè, đồng nghiệp để giữ danh dự cho chúng ta, cho gia đình, cho cả cái công việc đặc biệt cao quý của anh nữa. Chính vì chiếc đặc trưng công việc ấy mà cứ hai ngày anh mới với mặt ở nhà một buổi tối. Rồi đột xuất, trực chiến, lễ Tết, anh ở ngoại trừ đa dạng hơn ở nhà. Việc nhà cửa, con cái một tay tôi lo liệu, chưa nửa lời than vãn, so đo. Cũng nhờ thế anh mới mang cơ hội, lý do để làm các việc sai trái, mẹ anh luôn gọi là va chạm công việc, quan hệ bạn bè trong sáng ấy.

Tôi đủ lý trí để sắm được chứng cứ về tội ngoại tình của anh để giải quyết theo luật nhà nước. Tôi dư sức ghen hờn, biết đa dạng thủ đoạn để đánh ghen theo luật giang hồ. Với điều tôi ko làm. Không phải tôi cao quý mỹ miều mà vì tôi chỉ có 1 cuộc đời để sống, 1 sức khỏe để giữ, 1 tâm hồn để yêu thương. Tôi bắt buộc sức khỏe để nuôi con to. Tôi dành tâm hồn để yêu thương gia đình, người thân, bạn bè và các người yêu thương trân trọng tôi. Tôi ko muốn phí hoài tâm sức của mình cho một kẻ phản bội như anh. Tôi càng ko muốn hao tâm tổn sức cho các kẻ thiết bị 3, thứ 4 hay thứ n nào đó của anh.

Bố mẹ muôi tôi lớn khôn, ăn học để khiến người. Tôi sở hữu nhân bí quyết, với lòng tự trọng, có công việc đủ để nuôi sống bản thân và con gái của mình. Tôi mang một trái tim để yêu, để hận. Với tôi, điều quan trọng nhất của hôn nhân là tình yêu và lòng chung thủy. Tôi đã yêu trọn vẹn, đã sống tròn vai, đã làm hết sức để giữ tình yêu đấy, con người đấy, gia đình đấy. Thế cần, ko giữ được tôi cũng chẳng mang gì để ân hận, nuối tiếc nữa. Tôi yêu trọn vẹn, xứng đáng sở hữu tình yêu trọn vẹn. Tôi cực kỳ trọng người phải nên người cần trọng tôi. Ly hôn chẳng phải là chết.

Mỗi lúc con đòi ba tôi thấy sở hữu lỗi lắm, với lỗi có con. Tôi không giữ được cho con một gia đình trọn vẹn. Nhưng giả dụ tôi vẫn cố duy trì cuộc hôn nhân bị anh chà đạp, coi thường này thì tương lai của mẹ con tôi sẽ ra sao? Tôi có thể chết dần chết mòn vì trầm cảm. Tôi sẽ sống chung mang bao nhiêu bệnh xã hội? Tôi mang thể sẽ phạm tội giết người trong 1 tình huống kích động nào đó? Sở hữu thể sau ly hôn tương lai của mẹ con tôi chẳng thể sáng lạn như các người phụ nữ, những đứa trẻ có một người chồng, 1 người cha trách nhiệm, nhưng ít nhất nó cũng ko tồi tệ như những ngày qua.

Giờ đây, mỗi sáng thức dậy người đầu tiên tôi hình dung vẫn là anh. Mỗi tối khi chìm vào giấc ngủ, người cuối cộng tôi hình dung cũng là anh. Con yêu anh nhiều lắm, con nhớ anh phổ biến lắm, nhưng ấy là anh của ngày xưa. Đứa con bé bỏng tội nghiệp của tôi còn ngây dại lắm. Tôi từng cảm ơn cuộc đời sở hữu anh đến bên tôi, cảm ơn tình yêu đã cho tôi một thiên thần bé nhỏ. Ly hôn anh trái tim tôi tan vỡ. Mang lẽ buộc phải mất 3 năm, 5 năm hoặc lâu hơn nữa trái tim đó mới bình yên được. Điều đấy vẫn phải chăng hơn là cứ để nó chết dần trong oán hận, hoài nghi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Pingback: blog tam su | chuyen dem muon | cong ty bao ve an ninh | dich vu bao ve tai long an | dich vu bao ve o quan